Oan gia tái hợp - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:26:12
Lượt xem: 730

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- ...

Anh: "..."

Tối về nhà, thấy chiếc giường xếp thu với tốc độ thần kỳ, đang tất bật trong bếp: "Bác sĩ Tô, em xem độ lửa món canh sườn hầm củ sen , đủ tiêu chuẩn để khấu trừ phí giường 'chăm sóc đặc biệt tại phòng ngủ chính' ?"

Tôi gì.

- Sofa... ngắn quá. Anh thể sàn cạnh giường em ? Có ? Chỉ tối nay thôi?

Tôi nhớ dáng vẻ đáng thương của khi co ro sofa, trong đầu hai con nhỏ bé đang đ.á.n.h kịch liệt. Cuối cùng, "tấm lòng thầy thuốc", cách khác là... sự mềm lòng của một yêu cái chiếm thế thượng phong.

- Được! - Tôi gần như gắt gỏng quát lên, - Chỉ đất! Nếu dám vượt qua 'đường biên giới', sẽ cho thế nào là thủ pháp vặn khớp tay!

- Chẳng cũng là do dạy em ! - Trì Dã tự hào đáp.

Dưới sàn phòng ngủ chính trải sẵn chăn nệm dày dặn.

Trì Dã xuống ngay lập tức, kéo chăn lên đến tận cằm, chỉ để lộ đường quai hàm sắc sảo, đôi mắt sáng rực .

Dáng vẻ ngoan ngoãn chút tinh quái đó thật làm ngứa tay.

Tôi leo lên giường lưng về phía , cảm giác như lưng đang hai tia đèn pha vô hình khóa chặt.

Trong khí thoang thoảng mùi hương sữa tắm và mùi vị đặc trưng , quấy nhiễu đến mức đầu dây thần kinh của cũng đang ong ong lên.

Bóng tối phóng đại các giác quan, rõ ràng cách xa cả hơn nửa mét mà cứ cảm thấy bao bọc bởi mùi hormone nam tính của , căng thẳng đến mức các ngón chân đều cuộn tròn cả .

Mãi mới chìm giấc ngủ mơ màng, lúc mở mắt nữa thì trời tờ mờ sáng.

Tôi đ.á.n.h thức bởi một xúc cảm kỳ lạ.

Khóe môi một dấu vết mềm mại, nhẹ nhàng in xuống, mang theo thở lười biếng của tỉnh giấc, tựa như chuồn chuồn đạp nước, trân trọng đến mức khiến tim đập loạn nhịp.

Tôi giật mở bừng mắt.

Gương mặt tuấn tú phóng đại của Trì Dã đang ở ngay sát gang tấc! Không từ lúc nào nghiêng bên cạnh giường , cả gần như song song với gối của .

Rõ ràng là tỉnh từ lâu, đáy mắt chút mơ màng, chỉ còn sự đắc ý.

Chủ nhân của nụ hôn nhẹ đang dùng ngón cái mơn trớn cực kỳ dịu dàng lên nơi hôn.

- Chào buổi sáng, Tô Nhiên. - Giọng trầm thấp khàn khàn, nhưng quyến rũ c.h.ế.t .

Ánh nắng len lỏi qua kẽ rèm, phác họa lên đường nét gương mặt nghiêng cận kề của .

Trái tim như ai đó bóp mạnh một cái, trong giây tiếp theo đập cuồng loạn, rung đến tận màng tai, đôi gò má nóng ran trong tích tắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/oan-gia-tai-hop/chuong-8.html.]

Tôi cứng đờ cả , lời phản kháng và lời đe dọa về "thủ pháp vặn khớp" đều nghẹn ứ nơi cổ họng.

Đôi mắt của , sáng ngời sâu thẳm, chứa chan sự yêu thương chẳng chút che giấu, phản chiếu rõ nét sự bàng hoàng và... rung động thể che đậy của lúc .

"Đường biên giới" vạch từ tối qua, nụ hôn chào buổi sáng dịu dàng luyến lưu , trong phút chốc vỡ vụn tan tành.

- Anh... - Giọng khô khốc và nghẹn .

Anh khẽ , cánh tay tự nhiên vòng qua eo , kéo sát lòng .

Cơ thể ấm nóng dán chặt một kẽ hở, cằm khẽ đặt lên đỉnh đầu , giọng đầy thỏa mãn: "Hiệu quả của 'dịch vụ giường chiếu' xem là đạt điểm tối đa . Sau ngày nào cũng gia hạn nhé, ?"

Mọi sự giãy giụa và đẩy đưa lúc đều trở nên giả tạo và thừa thãi.

Trì Dã triệt để, danh chính ngôn thuận bước lãnh địa và tương lai của .

Ghế sô pha trải sàn, cả cái ranh giới rạch ròi nữa, tất cả đều mặc kệ hết !

"Tô Nhiên," Trì Dã đột nhiên cất giọng đầy nghiêm túc, những ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn làn da , "Có một chuyện... giấu suốt năm năm qua, vẫn từng cho em ."

Tôi nghi hoặc .

"Năm đó chia tay, em chặn , chuyển nhà, đều chấp nhận hết. Là khốn nạn, trút áp lực công việc lên em." Anh ngập ngừng một lúc tiếp, " chỉ làm việc đó với riêng em, chỉ em thôi; tối nào tan làm, cũng tự chủ mà đợi em ở cổng bệnh viện, lo lắng cho em."

Lòng rung động dữ dội, chợt nhớ về những đêm khuya một tan làm trở về nhà, thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu, thường thấy một chiếc xe theo với cách xa cũng chẳng gần, khuất dần ở góc phố. Biển xe quen thuộc đến lạ, hóa đó là sự trùng hợp.

Giọng nhẹ, nhưng từng từ từng chữ như gõ thẳng tim , "Biết em bình chọn tiên tiến, chịu ấm ức, uống rượu giải sầu ngã nhào cửa nhà, đầu gối bầm tím một mảng lớn..."

Tôi sững sờ ngẩng đầu, chuyện đó chỉ than thở với cô bạn thôi mà!

"Lúc ..." Yết hầu chuyển động, chứa đựng cả sự hối hận muộn màng, "Anh chỉ bên ngoài, đợi tới khi thấy em về nhà, thấy đèn phòng em sáng lên mới yên tâm. Có lúc suýt chút nữa là lao lên gõ cửa ."

Anh tự giễu khẽ, đáy mắt thoáng chút sợ hãi: " sợ em ghét ..."

Những mảnh ghép chi tiết bỏ sót bỗng chốc kết nối , trái tim như một bàn tay ấm áp bóp nghẹt, chua xót căng trào.

Anh kéo tay , nhẹ nhàng đặt lên vết sẹo khâu vai trái của . Dưới đầu ngón tay là mô sẹo lồi, cùng nhịp tim đập trầm , mạnh mẽ của .

"Chỗ em khâu ." Ánh mắt nóng bỏng, khóa chặt lấy .

" còn ở đây..." Anh nắm lấy tay ấn mạnh hơn lồng n.g.ự.c , "Năm năm , vẫn luôn trống rỗng, đau lắm."

Giọng khàn đặc : "Bác sĩ Tô, cho xin một suất khâu vĩnh viễn nhé. Dùng chỉ cũng , dùng chính con em cũng ..."

Chưa để hết câu, ngước lên, dùng nụ hôn chặn lời còn dang dở.

Trong ánh nắng sớm, thở đan xen, xoa dịu thương tổn và chờ đợi của quá khứ.

Lần , sợi chỉ khâu trong tim, sẽ chẳng bao giờ tháo nữa.

Loading...