Khi Sự Tử Tế Đi Quá Giới Hạn - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:24:36
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Giải thích ."

Sắc mặt Tạ Dư Bạch u ám đến đáng sợ, cảm giác như một cơn cuồng phong bão tố sắp ập đến. 

Tôi lạnh một tiếng.

"Xem kìa, roi quất thì đau đúng ?"

"Tưởng Nam Âm, cho em cơ hội, giải thích ngay rốt cuộc là ai?" Tạ Dư Bạch nghiến răng nghiến lợi, cố kìm nén cơn giận.

"Tạ Dư Bạch, chia tay là nghiêm túc đấy." Tôi gỡ từng ngón tay đang siết chặt lấy .

Tạ Dư Bạch như kẻ rút hết sinh khí, hình cao lớn loạng choạng, cả vững. Sau khi và Hứa Dịch Nhiên rời , Tạ Dư Bạch và Trần Di cuối cùng cũng lĩnh giấy kết hôn.

Tạ Dư Bạch lái xe đuổi theo, ép xe chúng dừng . Hứa Dịch Nhiên phanh gấp một cái cháy đường. 

Tôi hít một thật sâu định xuống xe, nhưng đầy vẻ bất bình:

"Đàn chị, chị cứ yên đấy, để em dạy cho gã tra nam một bài học."

Cũng , thực sự chẳng thấy khuôn mặt của Tạ Dư Bạch thêm giây nào nữa.

Hai họ đầu xe, rõ Hứa Dịch Nhiên gì với . Tạ Dư Bạch đột nhiên tiến về phía xe của chúng , Hứa Dịch Nhiên liền lao ngăn cản. Trong lúc xô xát, Hứa Dịch Nhiên ngã ngửa .

"Tạ Dư Bạch, phát điên cái gì thế? Anh dựa cái gì mà đ.á.n.h !" Tôi giận dữ xuống xe, đỡ Hứa Dịch Nhiên dậy. "Bị thương ở ? Để chị xem nào."

"Ui da, đàn chị ơi, em đau n.g.ự.c quá." Hứa Dịch Nhiên làm quá, tựa hẳn .

"Âm Âm, hề đẩy , là tay , vả cũng thương mà." Giọng nghẹn khuất của Tạ Dư Bạch vang lên. Mặt cũng tím bầm một chỗ.

"Anh nghĩ tự ngã để đổ oan cho ? Tạ Dư Bạch, xin ngay."

Hứa Dịch Nhiên đang dựa bỗng nháy mắt trêu chọc một cái. Tạ Dư Bạch sững sờ, gương mặt trắng bệch vì dám tin.

"Em tin ."

Tôi bằng ánh mắt đầy mỉa mai. 

Vậy bao giờ tin ?

Dường như sực nhớ điều gì đó, trong nháy mắt, khuôn mặt Tạ Dư Bạch càng trở nên nhợt nhạt, còn lấy một giọt máu.

"Anh xin ." Anh khàn giọng . "Chúng cần chuyện."

"Anh tại chúng đến bước đường ."

"Ý định của cũng chỉ là em bù đắp cho con Trần Di thôi."

"Tôi vốn dĩ chẳng làm gì sai, tại cần bù đắp? Tạ Dư Bạch, bao giờ tin tưởng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/khi-su-tu-te-di-qua-gioi-han/chuong-7.html.]

Người đàn ông vốn luôn là niềm kiêu hãnh của trời xanh nay khòm lưng, vẻ mặt đầy chán nản: "Là của ."

"Em ly hôn với , sẽ điều Trần Di thật xa, thứ sẽ trở như ." Tạ Dư Bạch đột ngột ôm chặt lấy lòng. Tôi sức giãy giụa nhưng tài nào thoát khỏi vòng tay kìm kẹp của . Cuối cùng, đành từ bỏ việc kháng cự.

"Chúng còn ?" Giọng lạnh như băng. "Miếng ngọc bình an của bà nội thể khôi phục như cũ ?"

Tạ Dư Bạch run rẩy.

"Anh làm ."

Khi hết đến khác vì con Trần Di mà phớt lờ . Khi thà tin rằng hại con cô chứ họ tự biên tự diễn. Khi tự cho rằng đang họ đòi công bằng mà sỉ nhục , khiến bẽ mặt . Khi luôn về phía họ, thiên vị họ.

Nhật Nguyệt

Tổn thương hiện hữu ở đó

Cả hai chúng đều hiểu, thể quá khứ nữa.

Tạ Dư Bạch rũ bỏ vẻ kiêu ngạo thường ngày, lầm lũi cúi đầu: "Anh xin , Âm Âm."

Bầu khí im lặng lâu, đó khó khăn thốt vài chữ: "Anh làm gì thì em mới tha thứ cho ?"

"Tôi chấp nhận."

Tạ Dư Bạch ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng .

"Tạ Dư Bạch, chấp nhận lời xin của . , thể đừng xuất hiện mặt nữa ?"

Tạ Dư Bạch uống say khướt trong quán bar. Vị tổng giám đốc Tạ Thị cao cao tại thượng ngày nào giờ đây ngã khỏi đài vinh quang, mỗi ngày đều như một gã nát rượu bình thường, cô độc trong góc tối để quên sự đời. Miệng luôn lầm bầm những lời xin , thỉnh thoảng ôm mặt nức nở.

Bạn chung gọi điện cho : "Cậu sai , thể tha thứ cho ?"

"Nếu xin tác dụng thì cần gì cảnh sát nữa?" Tôi cúp máy.

Sau đó, chẳng ai hiến kế cho , ngày nào cũng nhận một bó hoa hồng vàng. Những bông hoa vận chuyển bằng đường hàng về vẫn còn tươi rói, đọng những giọt sương sớm.

Trước đây, thường ngưỡng mộ bạn trai tặng hoa cho yêu. Tôi từng : "Tạ Dư Bạch, khô khan thế, chẳng bao giờ tặng hoa cho em cả."

Khi đó, Tạ Dư Bạch sai trợ lý đặt hoa vài , về thì đưa thẳng cho một chiếc thẻ: "Thích gì thì tự mà mua. Hoa hòe hoa sói chẳng thực dụng chút nào, cái hơn nhiều."

Lúc đó tức phát điên, mắng là khúc gỗ. Giờ đây, sự lãng mạn muộn màng còn ai thèm khát nữa chứ.

Chiều tối, trời đột ngột đổ mưa. Tôi cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ. 

Hứa Dịch Nhiên ghé sát xem: "Mưa to thật đấy, thế thì em về ngay ."

"Gã gian thương đó đúng là lắm mưu nhiều kế, đang dùng khổ nhục kế đấy."

"Đàn chị, ống nước sửa xong , chị qua xem ."

Tôi cầm lấy một chiếc chăn mỏng ném lên ghế sofa: "Giúp chị một việc, hôm nay đừng về nữa."

 

Loading...