Đây là chiếc khăn mà đây, Tô Đình Hiểu thích màu vàng nhạt, cô cố tình thức đêm đan tặng .
Tô Đình Hiểu bao giờ đeo, là thích cảm giác len dặm.
Cố Thu Đường cầm lấy kéo, "cạch" một tiếng cắt thẳng giữa khăn, cứ thế tháo rời từng sợi len như cách cô đan nó.
Sáng hôm , Cố Thu Đường cầm "Giấy Đồng ý Phá thai" đến bệnh viện.
Cô bạn Đoàn Tuyết Tuyết thấy chữ ký của Tô Đình Hiểu, vô cùng bất ngờ: "Anh thật sự đồng ý ?"
Cố Thu Đường lắc đầu, kể đầu đuôi câu chuyện.
Đoàn Tuyết Tuyết trầm ngâm một lát: "Nếu Đoàn trưởng Tô chuyện, liệu là..."
"Cậu cứ coi như ." Cố Thu Đường chạm bụng , ánh mắt nhuốm vẻ bi thương: "Sắp xếp phẫu thuật sớm ."
Đoàn Tuyết Tuyết đành gật đầu: "Được."
"Ca phẫu thuật sẽ diễn lúc 7 giờ sáng ngày , nhập viện ngay bây giờ nhé."
Lời dứt, điện thoại trong phòng làm việc đột ngột reo lên.
Đoàn Tuyết Tuyết nhấc máy: "Ai đấy? Đoàn trưởng Tô? Cái gì?!"
Cha của Cố Thu Đường mất vì bệnh khi cô còn nhỏ. Từ bé cô nương tựa , một tay nuôi cô khôn lớn.
Chuyện từng xảy ở kiếp .
Vì , thấy lời Đoàn Tuyết Tuyết , Cố Thu Đường lập tức tái mặt: "Cái gì? Có chuyện gì thế?"
Đoàn Tuyết Tuyết kéo cô : "Đoàn trưởng Tô gọi điện hàng xóm phát hiện, gọi xe cấp cứu đưa tới bệnh viện . Anh tìm nên gọi cho tớ, bảo tớ đến giúp xem ."
Trong lúc chuyện, hai xuống đến tầng bệnh viện.
Chiếc xe chở Mẹ Cố cũng tới nơi.
Nhìn thấy đang cáng với khuôn mặt tái nhợt, mắt Cố Thu Đường lập tức đỏ hoe: "Mẹ..."
Cô , vì chuyện cô ly hôn nên mới quá lo lắng mà đổ bệnh.
Là cô bất hiếu.
Đoàn Tuyết Tuyết ngăn cô khi cô định lao đến: "Đừng kích động, cứ để đưa cấp cứu . Cậu bình tĩnh một chút, dì sẽ ."
Cố Thu Đường chỉ thể gồng giữ bình tĩnh.
Ngồi ngoài phòng phẫu thuật, cô thể ngờ rằng là đó sớm hơn cả cô.
Đoàn Tuyết Tuyết bận rộn chạy tới chạy lui, vội vã đưa cô một tờ giấy: "Tớ đóng tiền phẫu thuật giúp , đóng khoản phí ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tu-bo-ozsm/chuong-5.html.]
Cố Thu Đường dám chậm trễ, vội vàng tới quầy thanh toán.
Vừa đóng tiền xong, cô , đụng trúng Triệu Tư Huyên, tại xuất hiện ở đây.
Cố Thu Đường vốn nóng ruột phát điên, câu châm chọc , hai lời liền giáng cho cô một cái tát.
"BỐP!"
Tiếng tát giòn tan vang vọng khắp sảnh bệnh viện. Triệu Tư Huyên ngã lăn đất, ôm mặt sững sờ.
Cố Thu Đường định mắng cô , bên ngoài bệnh viện chiếc xe Jeep dừng , Tô Đình Hiểu vội vã bước xuống xe: "Tư Huyên!"
Triệu Tư Huyên cuối cùng cũng hồn, lập tức lóc tủi : "Chị Thu Đường, chị em cha mà. Em chỉ một mái nhà, nên mới gần gũi với Dì Tô và Anh Đình Hiểu."
"Em xin , em làm như sẽ khiến chị tức giận. Nếu chị ghét em, em thể mà..."
Nghe , sắc mặt Tô Đình Hiểu lập tức lạnh hẳn: "Thu Đường, với em vô . Tư Huyên là do thấy đáng thương, lo cô bắt nạt nên mới đón về."
"Em là chị dâu thì nên quan tâm cô nhiều hơn, em đ.á.n.h cô ?"
Thái dương Cố Thu Đường giật mạnh vì đau. Tô Đình Hiểu tin cô mà tin Triệu Tư Huyên, đây đầu.
Ở kiếp , những lời dơ bẩn Triệu Tư Huyên đổ lên đầu cô cũng nhiều kể xiết.
Cố Thu Đường giải thích cũng vô ích, trong lòng đang lo lắng cho , nên cô xoay bỏ .
Quay cửa phòng phẫu thuật, ca mổ vẫn kết thúc.
Không chờ đợi bao lâu, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng đẩy .
Cố Thu Đường vội vàng bước tới hỏi bác sĩ: "Bác sĩ, ?"
Bác sĩ lắc đầu: "Không , chỉ là do lo lắng quá độ, cộng thêm tuổi già cơ thể chút bệnh vặt nên mới ngất thôi. Sau chỉ cần nghỉ ngơi thật là ."
Cố Thu Đường thở phào nhẹ nhõm, theo phòng bệnh.
lúc , Tô Đình Hiểu mới vội vàng chạy đến: "Mẹ ?"
"Bà ." Cố Thu Đường vô cùng mệt mỏi, lúc thêm lời nào với Tô Đình Hiểu: "Anh cần thăm Triệu Tư Huyên ?"
Tô Đình Hiểu ngây , chợt nhận dạo gần đây vợ đổi nhiều một cách khó hiểu.
Cứ như thể cô trở thành một khác .
cảm giác quá mạnh mẽ, nghĩ suy nghĩ quá nhiều. Anh bước tới nắm lấy tay cô, hạ giọng: "Tôi chuyện với cô , cô em đang lo lắng, nhưng nhất em vẫn nên xin cô một tiếng."
Ngay giường bệnh của cô, yêu cầu cô xin phụ nữ buông lời nguyền rủa cô.
Cố Thu Đường thể chịu đựng thêm nữa, cô dậy kéo Tô Đình Hiểu khỏi phòng bệnh: "Trước khi đưa bất cứ kết luận gì, nên làm rõ chuyện xảy là gì."