Treo Thưởng Mười Triệu Tệ Tìm Em Gái - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:29:40
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Miếng bánh kem thực chất là một cái bẫy. Chỉ còn qua đêm nay là tròn 18 tuổi, còn cần giám hộ nữa.

tiến gần, mỉm : "Nào, bánh ngon lắm, ăn con."

Tôi ngẩng đầu định lệnh đuổi khách thì một cơn choáng váng ập đến. Đầu óc cuồng, ý thức bắt đầu rời rã. Trong lòng hoảng loạn, cố sức bò về phía cửa sổ để đẩy , nhưng kịp kêu cứu chặn và kéo ngược trong.

Mẹ vứt miếng bánh kem , vẫy vẫy tay, hai gã đàn ông lạ mặt bước . Một tên lên tiếng: "Trông cũng dáng đấy, chắc chắn sẽ giá ."

Tên còn mỉa mai: "Mẹ ruột mà cũng nỡ lòng ?"

Mẹ lắc lắc lọ t.h.u.ố.c xịt tay, căm phẫn gào lên: "Con tiện nhân sống sung sướng vài ngày là bắt đầu coi gì nữa ! Nuôi nó bao nhiêu năm, đến một cọng lông cũng thu về ! Các trói nó mang , hết cứ tống tiền nhà họ Phó một vòng, đó thì bán nước ngoài."

vênh váo: "Tôi ngóng , chỉ cần xong việc là chúng lãi ròng luôn!"

Hai gã đàn ông hắc ám rút dây thừng định trói . Tôi thể kêu thành tiếng, chỉ thể liều mạng giãy giụa. Thấy hai gã khống chế nổi , hừ lạnh một tiếng, giật lấy sợi dây: "Vô dụng, đứa con gái mà cũng xử lý , tránh để !"

để hai gã đàn ông đè chặt xuống, đích dùng dây thừng quấn hết vòng đến vòng khác quanh .

Tôi ngây , dần dần từ bỏ việc kháng cự. Đây là sinh và nuôi nấng ...

Một chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng cũng tan biến. Giây phút , lòng đau như d.a.o cắt.

Vốn dĩ thuộc về địa ngục, hà tất gì mong chờ ánh sáng? Nửa tháng ở nhà họ Phó cứ như một giấc mộng . Phải chăng, hiện tại mới chính là vận mệnh thật sự của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/treo-thuong-muoi-trieu-te-tim-em-gai/chuong-7.html.]

Ngay khoảnh khắc ý thức chìm bóng tối, thấy tiếng Tống Liễu chủ mưu: "Dùng vali mà vận chuyển nó , như thế mới gây chú ý!"

Tôi nhắm mắt, hôn mê. Họ đưa rõ. , sự mất tích của khiến nhà họ Phó nổ tung trong đêm.

Tại Phó gia lão trạch, Phó Văn Tịnh đang chỉ thẳng mặt hai em trai mà mắng nhiếc: "Hai đứa vệ sĩ canh gác kiểu gì mà để mất hả? Các ăn cơm trắng để làm cảnh ?"

Lúc hai giờ sáng, vệ sĩ thấy Tống Liễu hành tung lén lút. Bà khỏi cửa chui tót một chiếc xe bánh mì cũ nát phóng đại . Đám vệ sĩ thấy , trèo lên cửa sổ thì thấy "" vẫn đang ngủ ngon lành giường, nên mới đuổi theo. Dù thì chuyện Tống Liễu lén lút như cũng đầu.

Sáng sớm tinh mơ, Phó Văn Uyên theo lệ thường mang đồ ăn lên. Gọi vài tiếng thấy trả lời, liền đẩy cửa . Dưới tấm chăn chỉ hai cái gối và một tấm ảnh in màu khổ lớn.

Người, sớm thấy tăm !

Phó Văn Tịnh tức đến mức sắp phát điên. Cô em gái bé nhỏ đáng yêu của cô còn đầy 18 tuổi, thể là đối thủ của mụ già mưu mô ? Phái cả đội vệ sĩ bảo vệ mà vẫn để mất ?

Sau khi mắng xong các em trai, Phó Văn Tịnh định đăng nhập Weibo.

Người quản lý vội vàng ngăn : "Chị ơi! Chị đại của em ơi! Chị đăng tin tìm Weibo sẽ gây hậu quả gì ?"

Việc sập máy chủ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng việc cư dân mạng tò mò đào bới phận của cô em gái mới là chuyện lớn. Thân phận của Tống Bối chịu nổi sự soi mói !

Ảnh hậu công khai tìm kiếm cô em gái riêng, nếu khéo sẽ tự hủy hoại sự nghiệp.

Phó Văn Tịnh lạnh: "Vậy để mặc em gái tự sinh tự diệt ?"

Loading...