Tôi bàng hoàng lùi . Trái tim như búa tạ giáng một đòn đau đớn. Từ nhỏ , trong mắt bà , chỉ là một cái cây rụng tiền. Bà đặt tên là Tống Bối (vật báu để tặng), là để tự nhắc nhở bản rằng nuôi đứa con gái là để đổi lấy lợi ích! Tôi từng mong đợi bà đối xử với . chúng là con ruột thịt mà! Sao bà thể dùng những lời độc ác như thế để suy đoán về !
Mẹ nhún vai, tỏ vẻ chẳng quan tâm: — "Sao, tức giận ?"
— "Nghĩ cho kỹ , đứa con gái còn giá trị gì nữa?"
— "Liệu mà mau chóng xoay tiền !"
— "Nếu tao sẽ báo với truyền thông rằng cô gái mà nhà họ Phó đưa về chỉ là một đứa con riêng nuôi bên ngoài! Là một loại hàng rẻ mạt bố ruột vứt bỏ!"
— "Cứ cho là nhà họ Phó để tâm , nhưng mày đoán xem hâm mộ của Phó Văn Tịnh để tâm ?"
— "Giá cổ phiếu công ty của Phó Văn Triết lao dốc ?"
— "Lúc đó fan của Phó Văn Tịnh sẽ c.h.ử.i rủa mày ?"
— "Nhà họ Phó coi mày là nhà, nhưng mày thì mang cái gì cho họ!"
Bà vỗ vỗ mặt , tiện tay quẹt vết m.á.u mặt lên chiếc váy. — "Đi , mày định sẵn chỉ là con chuột cống rãnh thôi, chỉ xứng đáng sống trong bóng tối với tao."
— "Tao cho mày thời hạn một tuần, thấy tiền thì đừng trách tao khách khí!"
Để một câu đe dọa, bà thản nhiên bỏ . Tôi trong con hẻm, cảm thấy lạnh thấu xương. Sự tự tin tích lũy suốt nửa tháng qua sụp đổ tan tành. .
Tôi chỉ là một con chuột, dù sống ánh mặt trời một thời gian thì vẫn là chuột thôi. Ở bên cạnh họ, sẽ chỉ mang vận rủi cho bất kỳ ai với !
Phó Văn Tịnh gọi : "Bối Bối ơi~ Chẳng chị bảo em ? Đứng đây làm gì thế ~"
Tôi kịp trốn, chị vui vẻ ôm chầm lấy. Và , chị thấy vết máu, gò má sưng vù và chiếc váy vấy bẩn. Tôi lùi một bước:
— "Chị... chị Phó, em... em làm bẩn váy ."
Nụ mặt Phó Văn Tịnh tắt ngấm. Thay đó là sự lạnh lẽo, thậm chí là một tia tàn nhẫn.
— "Ai đ.á.n.h em?"
Tôi nhắm mắt . Phó Văn Tịnh đối xử với bao. Nửa tháng nay, em tăng thêm một cân, chị thể khui sâm panh ăn mừng.
Vết sẹo mờ một chút, chị thể khen lên tận trời xanh. Đó là sự yêu thương mà hằng khao khát bấy lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/treo-thuong-muoi-trieu-te-tim-em-gai/chuong-5.html.]
Tôi dám tưởng tượng, một khi tung tin là con của tiểu tam, với tư cách là một Ảnh hậu, chị sẽ chịu đựng những làn sóng chỉ trích độc ác đến mức nào.
Tai họa , nên do gánh chịu chứ họ. Tôi hạ quyết tâm, mở mắt :
— "Chị Phó, em làm phiền quá lâu ... Em... em nên về nhà thôi..."
Phó Văn Tịnh nheo mắt hồi lâu, vỗ vai :
— "Được, Bối Bối, em làm gì cũng ."
Tôi bộ quần áo cũ, bắt xe buýt trở về. Giống như nửa tháng , căn phòng cũ nát của . Mẹ thấy về thì vui mừng, nhưng niềm vui đó nhanh chóng biến mất khi bà lục lọi khắp mà thấy một xu nào.
Bà biến sắc: "Tiền ? Những thứ mày bòn rút từ nhà họ Phó ?"
Tôi ngẩng đầu lên, chỉ gò má vẫn còn sưng của : — "Nhờ phúc của , đ.á.n.h con sưng mặt thế ."
— "Họ cái mặt sưng trông đen đủi quá, nên đuổi con ."
Tôi giải thích qua loa đại khái, bà cũng dễ dàng tin ngay. Bởi vì bà căn bản tin nhà họ Phó thực sự coi là nhà. Bà chỉ coi như một món đồ chơi mới mẻ của họ. Đồ chơi chơi chán thì vứt bỏ, đó là chuyện hết sức bình thường.
Bà chút hối hận:
— "Biết thế đá gãy chân mày, vết thương ở chân khó phát hiện hơn."
— "Mày... thật sự bòn rút xu nào ?"
Tôi lắc đầu: — "Vốn định lấy, nhưng khi , bọn họ cho khám xét em kỹ, cho phép mang theo bất cứ thứ gì."
Mẹ cuống lên, dùng ngón tay dí mạnh vết thương trán : — "Thật là đồ vô dụng!"
Vẫn hả giận, bà loanh quanh hai vòng cầm chổi định đ.á.n.h tiếp. Tôi nhắm mắt chờ đợi. Cứ đ.á.n.h , đ.á.n.h , quen .
Thế nhưng cơn đau tưởng tượng hề ập xuống. Một luồng gió lướt qua, chỉ thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Mở mắt , cảnh tượng mặt khiến ngỡ ngàng. Một đàn ông xe đạp đ.â.m trúng phụ nữ đang xách thùng nước bẩn. Người phụ nữ trượt tay, cả thùng nước bẩn tưới sạch từ đầu đến chân .
Chuyện cũng... quá trùng hợp chăng?
Hai vội vàng xin , xin lẩn nhanh như chớp. Để đó c.h.ế.t lặng. Gió đầu xuân thổi qua, lạnh tởm. Bà còn tâm trạng mà đ.á.n.h nữa?
— "Cút!" – Bà c.h.ử.i bới om sòm về phòng đồ. Thay xong, bà nhận một cuộc điện thoại. Ánh mắt đảo qua đảo vài cái vội vã rời .