Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 944: Liệu Có Ổn Không Nếu Đứa Bé Không Phải Con Của Tôi?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:31:43
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô vẫn luôn cảm thấy tội , và chẳng thể nào vượt qua cảm giác . Cô thể tha thứ, cũng chẳng thể nào quên .

như lời cô . Mọi chuyện xảy trong quá khứ đều là vì thể ngừng yêu cô. với tư cách là chịu tổn thương, chính cô chọn tha thứ.

thể ngừng tự trách, tự nghi ngờ và tự hạ thấp bản chỉ vì căn bệnh của Tiểu Chanh.

Làm thể tha thứ cho , khi ngay cả bản cô còn chẳng thể tha thứ nổi?

Và giờ đây, cô buộc sinh thêm một đứa con nữa, chỉ để cứu lấy Tiểu Chanh.

Số phận quả thực đang trêu đùa họ một vố thật đau.

Thật là một trò đùa tàn nhẫn.

Điều chẳng khác nào việc cạy mở những vết thương rỉ m.á.u trong trái tim cô, buộc cô sống những cơn ác mộng xưa cũ, ép cô nếm trải nỗi đau một nữa.

Cơ thể cô sẽ chẳng thể nào gánh vác nổi trọng trách mang nặng đẻ đau thêm một nữa. Lòng can đảm của cô tan biến trong suốt cái năm cô sinh Tiểu Chanh .

Nếu làm từ đầu, lẽ cô chọn sinh Tiểu Chanh, để cứu con bé khỏi tất cả những nỗi đau .

Giờ đây, khi sự lựa chọn đặt mắt, cô nhất định sẽ bao giờ chọn nó. Việc sinh thêm một đứa con nữa đồng nghĩa với việc khơi dậy quá khứ kinh hoàng của họ một nữa.

Phó Thanh Luân khẽ cau mày. Thực , vốn chẳng hề ý định cho cô chuyện . Anh hiểu rằng, điều đó chỉ càng khiến cô thêm đau khổ mà thôi.

cô là của Tiểu Chanh. Cô quyền sự thật.

Đây là đầu tiên cảm thấy bất lực đến thế.

Tại bệnh viện.

Sức khỏe của Tiểu Chanh phần khá hơn. Cô bé giường, vuốt ve mái tóc đen nhánh của .

- Mẹ ơi, ạ. Mẹ cứ giúp con cạo trọc đầu . Sau khi con khỏi bệnh , tóc sẽ mọc thôi mà.

Sao con gái cô thể ngoan ngoãn và hiểu chuyện đến thế chứ?

Lâm Thi Vũ cầm lấy chiếc kéo, cắt mái tóc mềm mại, óng ả của Tiểu Chanh.

Cô buộc cạo trọc đầu cho bé khi bắt đầu đợt hóa trị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-944-lieu-co-on-khong-neu-dua-be-khong-phai-con-cua-toi.html.]

Chỉ trong thoáng chốc, hình ảnh một cô bé đầu trọc lốc hiện trong gương, cô. Lão phu nhân và phu nhân Tư Không đau đớn tột cùng, họ bước khỏi phòng để tìm chỗ riêng. Tiểu Chanh chỉ bản mỉm thật ngọt ngào.

- Mẹ ơi, trông con thế lắm ?

Đôi mắt Lâm Thi Vũ đỏ hoe.

- Tất nhiên là . Tiểu Chanh dù còn tóc vẫn là cô bé xinh nhất.

- Vậy tại ?

Tiểu Chanh vươn đôi bàn tay bé xíu , dùng ngón tay vẽ một nụ thật lớn lên khóe môi Lâm Thi Vũ.

- Mẹ hãy lên , Tiểu Chanh thích thấy nhất đấy.

Khóe môi Lâm Thi Vũ lập tức cong lên, cô dành tặng con gái một nụ thật dịu dàng.

- Mẹ lên trông xinh nhất đấy.

Lâm Thi Vũ vươn tay ôm chặt lấy Tiểu Chanh, hàng mi dày của cô ướt đẫm lệ. để những giọt nước mắt rơi xuống.

Một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp ngay bên khung cửa. Phó Thanh Luân lặng lẽ cảnh hai con đang ôm lấy . Trong đôi mắt sâu thẳm của tràn ngập tình yêu thương và sự ấm áp.

Sau hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, Tư Không xuất hiện ở ngưỡng cửa.

- Cô Lâm, thể chuyện riêng với cô một chút ?

Trong phòng làm việc.

Tư Không mở lời.

- Cô Lâm, hôm nay chúng sẽ bắt đầu liệu trình hóa trị cho Tiểu Chanh. Tôi sẽ túc trực bên cháu trong suốt quá trình , nên cô cứ yên tâm; tuy nhiên, nỗi đau đớn của cháu sẽ ngày càng trầm trọng hơn khi chúng tiến hành hóa trị. Anh A Sâm với cô về việc hai cần sinh thêm một đứa con nữa ? Sau bốn đến năm tháng, sẽ thể lấy mẫu tóc của t.h.a.i nhi để làm các xét nghiệm cần thiết. Tỷ lệ thành công của phương pháp lên tới chín mươi chín phần trăm. Nhờ đó, chúng sẽ thể cứu Tiểu Chanh.

- Ngay cả khi xét đến tình trạng sức khỏe hiện tại của cô, cô vẫn thể m.a.n.g t.h.a.i đứa con của A Sâm. Đứa bé đó thể là con chung của cả hai .

Gương mặt xinh của Lâm Thi Vũ trở nên tái nhợt. Cô thẳng Tư Không và hỏi.

- Liệu nếu đứa bé đó là con ruột của ?

- Ý cô là ? -  Tư Không sững .

Phó Thanh Luân đang ngay ngoài cửa. Nghe thấy lời đó, nheo đôi mắt đen , nhanh chóng vươn tay, mở toang cánh cửa văn phòng với một tiếng "rầm".

Loading...