Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta dùng tay vuốt ve lớp váy gấm thêu hoa phù dung tinh xảo , mỉm điềm nhiên trào phúng:
"Hôm ở nhã tọa lâu hát hí, chính miệng Bạch công t.ử vỗ n.g.ự.c cam đoan hùng hồn rằng sẽ đài thọ bao trọn gói hết thảy chi phí y phục gấm vóc về của cơ mà? Chàng trí nhớ kém quên nhanh thế ?"
Phường Vải Bạch gia nổi danh thương hiệu gấm vóc đắt đỏ bậc nhất Giang Châu. "Nhớ thuở còn ăn nhờ ở đậu tại Bạch gia, thường giương mắt ếch lên ngưỡng mộ xuýt xoa những bộ y phục lụa là gấm vóc xa hoa khoác các vị nữ quyến danh giá. Còn bản thì chỉ quanh năm suốt tháng ru rú giấu trong mấy mảnh áo gai vải thô rách nát. Thật ngờ... đến lúc đặt chân sang làm ăn tại Tạ phủ , dịp khoác lên thứ hàng xịn xò nhất do chính tay xưởng vải nhà ngươi dệt đấy."
Sắc mặt Bạch Cảnh Niên lập tức biến sắc trắng bệch như xác c.h.ế.t trôi. Não bộ đình trệ một lúc lâu , mới bàng hoàng chậm chạp nhận sự thật cay đắng:
"Vậy... hóa cái ngày định mệnh đó... nữ t.ử rúc trong lòng Tạ Huyên... chính là nàng?!"
Hắn kích động sấn sổ bước tới, giơ tay toan nắm lấy cánh tay . Đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ hoe, gào lên chất vấn điên cuồng:
"Nàng! Nàng và rốt cuộc là cái quan hệ mờ ám gì?! Hóa ... hóa các ngay từ cái lúc đó lén lút lưng tằng tịu mèo mả gà đồng với ?!"
"Tên ngông cuồng làm càn!"
Tiểu Thúy - nha hầu hạ cận của phản ứng cực kỳ lanh lẹ - tung một cước dũng mãnh đẩy bật ngã văng xa, vươn chắn bảo vệ chắn mặt , cất cao giọng the thé c.h.ử.i rủa:
"Thứ mắt như mù ! Mở to mắt ch.ó mà cho rõ! Đây chính là vị nhất phẩm phu nhân tôn quý của Tạ phủ chúng ! Mối quan hệ giữa phu nhân với Quận thủ đại nhân... đương nhiên danh chính ngôn thuận là quan hệ phu thê khăng khít phu xướng phụ tùy! Phu nhân nhà hiện tại đang mang long t.h.a.i cốt nhục bảo bối của đại nhân! Ngươi liệu hồn mà điều cách xa phu nhân một chút! Phàm là cái bụng trân quý mà mệnh hệ sơ xuất sứt mẻ gì... thì cái ngữ mạng ch.ó nhà ngươi đền bồi bằng mười cái mạng cũng chuộc nổi tội !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/di-doi-no-tra-nam-vo-tinh-tro-thanh-quan-thu-phu-nhan/chuong-18.html.]
Trong đầu Bạch Cảnh Niên ù một tiếng "ong" rền rĩ chói tai. Toàn thể lảo đảo rung rinh như chiếc lá rụng gió bão, tựa hồ như một kẻ thủ ác dùng búa tạ nện mạnh một cú đ.ấ.m chí mạng giữa tim, loạng choạng chới với ngã nhào chực quỵ gối.
Tạ Huyên từ ngoài sân thấy âm thanh ồn ào hỗn loạn bên sảnh đường, nháy mắt thi triển khinh công phóng vút tới bảo vệ vợ yêu.
Ta mỉm dịu dàng âu yếm chủ động bước lên nghênh đón:
"Phu quân ! Chẳng hôm nay dẫn binh tuần tra kho lương thực ? Sao công việc xong xuôi nhanh nhẹn thế? Đã tạt về phủ sớm ?"
Tạ Huyên ân cần nắm chặt lấy cả hai bàn tay nhỏ bé của áp ngực:
"Mọi việc đều trôi chảy xong xuôi thuận lợi cả . Sáng thấy tiết trời hôm nay nắng ấm trong lành, nhớ tối qua nàng mè nheo thèm ăn món vịt bát bảo trứ danh của Tụ Hương Lâu, nên tranh thủ giải quyết công việc sớm để tạt về hộ tống đưa phu nhân ngoài dạo phố một vòng khuây khỏa."
Nói , liền vòng tay ôm eo định kéo thẳng phía cửa. Ta chỉ khẽ liếc xéo một cái sắc lẻm nhưng chẳng màng vạch trần thói ghen tuông trẻ con lộ liễu của phu quân. Chàng rõ ràng là cố ý giở trò đây mà! Bạch Cảnh Niên một cái xác sống to đùng ngã ngửa vật vã lù lù chình ình giữa sảnh đó, Tạ Huyên bình thường rảnh rỗi hở tí là nếm dấm chua ghen bóng ghen gió vớ vẩn cũng ít, thế mà giờ đây diễn nét diễn thâm sâu giả đui giả điếc như hề trông thấy sự tồn tại của tình địch!
"Tạ đại nhân..." Bạch Cảnh Niên cất giọng khàn đặc, chua chát gọi với theo.
Tạ Huyên lúc mới điềm nhiên dừng bước. Bạch Cảnh Niên khập khiễng lê bước tiến lên vài bước. Hắn đưa mắt thê lương Tạ Huyên, đờ đẫn sang , hoang mang Tạ Huyên. Ngàn vạn lời oán trách, vạn tỷ nỗi xót xa hối hận cứ cuộn trào luẩn quẩn mắc nghẹn nơi cuống họng đảo qua đảo mấy vòng thốt nên lời. Lòng ghen tuông thiêu đốt nóng rực như dung nham làm cho dày quặn thắt bỏng rát đau đớn, thế nhưng song song đó, như ai tát cho một gáo nước đá lạnh lẽo dội buốt thấu xương tủy.
"Đại nhân... nàng... nàng..."
Tạ Huyên nhếch mép cong môi nhạt, đôi mắt đan phượng hẹp dài lóe lên ý giễu cợt đầy ẩn ý thâm sâu chẳng gì.