Cưới chớp nhoáng Tần Gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn - Chương 811: Quý Trạch Thần Nổi Sát Khí
Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:34:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tiếng thở gấp gáp của cô gái, yết hầu Quý Trạch
Thần khẽ cuộn lên: "Em đang làm gì ?"
"Em đang luyện võ ở sân tập." Ngừng một lát,
Nguyễn Tinh hỏi: "Nhị ca, uống say ?"
Quý Trạch Thần bật trầm thấp: "Hình như ."
"Anh về ?"
"Đang đường về , đừng luyện nữa, về phòng
chính đợi ?"
Suy nghĩ một chút, Nguyễn Tinh đáp: "Vâng, em về
nấu canh giải rượu cho nhé."
"Không cần , uống thứ đó, với cả cũng
say đến mức . Chỉ cần lúc xuống xe
thấy em là ."
"Thế bao lâu nữa về tới nơi?"
Quý Trạch Thần tài xế, hỏi: "Bao lâu nữa thì về
đến nhà?"
"Thưa nhị thiếu, ba mươi phút nữa ạ."
"Tầm ba mươi phút." Quý Trạch Thần trả lời Nguyễn
Tinh.
"Em , giờ em về đợi đây."
"Ừ." Quý Trạch Thần mỉm , giọng điệu trầm ấm,
nam tính vô cùng gợi cảm: "Đợi ."
"Vâng." Nguyễn Tinh đáp lời, hỏi: "Nhị ca,
dạo hai bác gì ? Hay nhắc gì đến
chuyện của chúng ?"
"Có hỏi."
"Hai bác hỏi gì ạ?" Nguyễn Tinh lập tức tò mò.
"Hỏi em đang làm gì, bảo em đang chuyên tâm
luyện võ để bảo vệ ."
Nguyễn Tinh: "... Thế còn chuyện khác?"
"Chuyện khác? Ý em là chuyện gì?" Quý Trạch Thần
cố tình hỏi vặn , dù tỏng ý cô.
"Thì chuyện của hai đứa , hôm đó ở khu nghỉ
dưỡng làm thế, Vân Tô với đều
thấy hết ."
"Anh làm thế nào?"
Sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, Nguyễn Tinh bỗng
lên tiếng: "Anh say đến mức mất trí nhớ luôn ?"
Quý Trạch Thần khẽ: "Mất trí nhớ thì
thế . Được , để về chuyện với
em ."
"Vâng, em về phòng đồ ."
Cúp máy, Quý Trạch Thần mở Weibo lên lướt.
Scandal tình ái của Cố Chỉ Hi và CEO tập đoàn Minh
thị đang ngày càng lan rộng, hình ảnh và tin đồn ngập
tràn mạng xã hội.
Anh khẽ , với thuộc hạ: "Vụ lên hot search
làm lắm, đủ tư liệu đấy."
Tên thuộc hạ đang lái xe đáp lời: "Thiếu gia hài lòng
là ạ, cơ mà..."
"Cơ mà ?"
"Về , mấy tấm ảnh nóng với tin đồn nhạy cảm
do tung ạ. Không là ai làm,
lẽ Cố Chỉ Hi hoặc gã họ Minh đắc tội với kẻ
nào khác nữa."
"Mặc kệ là ai, làm lắm."
Tại một căn hộ gần Đại học Bắc Kinh.
A Linh vô cùng hài lòng với "tác phẩm" của .
Cố Chỉ Hi dám dăm bảy lượt trêu chọc U tỷ, đáng
lẽ cho cô ả một bài học từ lâu .
Đang lúc hỉ hả tự đắc, bỗng tiếng chuông cửa. Cô
dậy bước hỏi: "Ai đấy?"
"Là , Kỳ Mặc." Giọng của một đàn ông
trẻ vang lên.
A Linh vội vàng mở cửa. Nhìn khuôn mặt điển trai
của , cô tươi rói: "Oa! Đại minh tinh,
đến đây?"
Gần đây, giới âm nhạc xuất hiện một ngôi mới
nổi vô cùng đình đám. Với chất giọng đặc biệt và
phong cách âm nhạc độc đáo, nhanh chóng
làm mưa làm gió khắp cả nước. Ngôi mới nổi
chính là Kỳ Mặc.
Kỳ Mặc nhếch mép : "Muốn đến thăm em."
"Dạo chắc bận rộn lắm nhỉ."
"Cũng bận đến mức ." Khựng một lát, Kỳ
Mặc lịch sự hỏi: "Tôi thể nhà ?"
"Đương nhiên là , ." A Linh vội lùi
nhường đường.
Kỳ Mặc bước , tay xách hai hộp quà gói
ghém tinh xảo.
"Anh cầm gì thế?" A Linh đóng cửa hỏi.
"Quà tặng em, cả đồ ăn ngon nữa. Em ăn tối
?"
"Chưa."
"Vậy thì may quá." Kỳ Mặc mỉm : "Tôi đến đúng
lúc ghê." Anh bước đến bàn ăn, mở hộp quà , lấy
một chiếc bánh kem vô cùng mắt.
Mắt A Linh sáng rực lên. Đây là hương vị yêu thích
nhất của cô. Cô , trêu chọc: "Kỳ Mặc,
bây giờ nhiều fan nữ thế , nếu để họ nửa
đêm nửa hôm mang bánh kem đến cho một cô gái,
chắc là họ bỏ theo dõi hàng loạt đấy."
"Tôi là ca sĩ, thần tượng." Kỳ Mặc
thẳng mắt cô, đôi mắt đen láy sáng ngời: "Tôi
quan tâm chuyện mất fan, chỉ quan tâm...
đến quan tâm."
A Linh bước tới, chiếc bánh kem bàn:
"Trông ngon quá."
Kỳ Mặc cầm nĩa, xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-811-quy-trach-than-noi-sat-khi.html.]
cô: "Em nếm thử xem."
A Linh hề khách sáo há miệng ăn.
"Ngon ?" Kỳ Mặc hỏi.
A Linh tươi như hoa: "Ngon lắm."
...
Nguyễn Tinh định tắm rửa đồ , nhưng ba
mươi phút thì đủ. Cô khi Quý Trạch
Thần xuống xe thể thấy , nên cô
quyết định đợi ở ngoài sân một lúc.
Chẳng mấy chốc, xe của Quý Trạch Thần tiến
sân. Chưa kịp để tài xế mở cửa, tự bước
xuống.
Nguyễn Tinh lập tức chạy chậm tới: "Nhị ca."
Quý Trạch Thần thuận tay kéo cô lòng: "Đợi lâu
?"
"Dạ , mới một lúc thôi." Nguyễn Tinh ngước lên
, cẩn thận quan sát một lát : "Anh
uống nhiều thế ?"
"Nhìn giống uống say lắm ?"
"Giống ạ."
Quý Trạch Thần bật : " là say thật."
Đột nhiên cúi xuống, hôn lên môi cô gái: "Say
quả nhiên càng ..." Anh cố tình kéo dài
giọng.
Nguyễn Tinh nuốt nước bọt ực một cái: "Càng
gì ạ?"
"Hôn em." Giọng điệu của Quý Trạch Thần đầy vẻ
trêu chọc, xong liền định hôn cô sâu hơn.
Nguyễn Tinh vội vàng lùi một bước: "Nhị ca,
nhà . Em về phòng... tắm rửa, đồ.
Vừa nãy em toát nhiều mồ hôi quá."
Nhìn mấy sợi tóc mái bết bát mồ hôi trán cô,
Quý Trạch Thần đưa tay xoa xoa: "Tập bao lâu ?"
"Hai tiếng ạ."
"Thế là , hôm nay tập thế thôi."
"Vâng, em cũng định nghỉ ."
Hai cùng bước biệt thự, lên lầu.
Đến phòng khách, Quý Trạch Thần đột ngột dừng
bước, vòng tay ôm eo cô gái, thì thầm: "Đừng chốt
cửa nhé, lát nữa sang tìm em."
"Vâng." Thực Nguyễn Tinh từng chốt cửa
phòng, nếu thì lúc nào cũng thể
.
Hai ai về phòng nấy.
Quý Trạch Thần tắm khá nhanh, một bộ đồ ngủ
--- Truyện nhà Anh Đào ----
lụa màu sẫm mở cửa sang phòng Nguyễn Tinh.
Anh đẩy cửa bước , trong phòng thấy bóng
dáng cô gái , chỉ thấy tiếng nước chảy róc
rách vọng từ phòng tắm, vẻ như cô vẫn
tắm xong.
Điện thoại bàn chợt rung lên báo tin nhắn.
Quý Trạch Thần liếc bước tới, xuống
ghế sofa. Anh thói quen soi mói đời tư của
khác, trừ khi trong tin nhắn đó nhắc đến tên
.
[Cục cưng , tin , Quý Trạch Thần khi
"yếu" thật đấy.]
Nhìn dòng tin nhắn hiển thị màn hình, Quý Trạch
Thần cầm điện thoại lên, dễ dàng mở khóa. Anh
xem gì khác, chỉ mở thẳng hộp thoại của tin
nhắn đó.
Là Hứa Dao, đó cô còn gửi một tin nhắn
khác.
[Mình vẫn thể tin nổi, hai ở chung một
mái nhà ngày qua tháng khác mà Quý nhị thiếu
thể nhịn chạm .]
Ngay đó, một tin nhắn nữa nhảy : [Không tin
thử xem.]
Quý Trạch Thần nhắn : [Thử thế nào?]
Hứa Dao: [Hôm chẳng bảo còn gì,
quyến rũ . Nếu bung hết chiêu trò mà
vẫn thèm đoái hoài gì đến , thì coi
như xong phim.]
Quý Trạch Thần: [Xong phim?]
Hứa Dao: [Tức là "yếu" thật sự, cái khoản đó
"yếu" .]
Hứa Dao: [ cũng đừng quá buồn. Y học
giờ phát triển lắm , kiểu gì cũng chữa thôi.
Quan trọng là Quý nhị thiếu chịu vứt bỏ thể diện
để khám .]
Hứa Dao: [À , Bắc Kinh vị thần y nào đó
giỏi lắm , tìm ông chắc cũng đấy.
khéo với Quý nhị thiếu nhé, dù
chuyện cũng liên quan đến hạnh phúc cả đời
của mà.]
Sắc mặt Quý Trạch Thần tối sầm , hắc tuyến đầy
đầu, tức g.i.ế.c . Con nhỏ chán sống
?
Lúc , cửa phòng tắm mở . Nguyễn Tinh mặc áo
choàng tắm bước , thấy đang cầm điện thoại
của với vẻ mặt khó coi, cô thắc mắc: "Nhị ca,
đang xem gì thế?"
Quý Trạch Thần ngước lên: "Cái con Hứa Dao ,
c.h.ế.t ?"
Nguyễn Tinh sững sờ. Nghĩ đến cái miệng
xương của Hứa Dao, cô vội vàng chạy : "Sao thế
, Hứa Dao nhắn gì cho em ạ?"
Quý Trạch Thần hừ lạnh một tiếng, đáp.
Nguyễn Tinh cầm lấy điện thoại, khung
chat cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai!