Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1411: Bước Vào Phòng Cô

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:18:10
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt Mộ Yên Yên lóe lên khi những lời của Đông Phương Uyển Thanh.

- Dì Uyển Thanh, rốt cuộc dì ý đồ gì ?

Đông Phương Uyển Thanh khẽ mỉm .

- Cô cần . Cứ làm đúng theo những gì dặn là .

Tại Cung điện.

Bên trong thư phòng, Mộ Yên Yên trao miếng ngọc bội cho Lục Dạ Minh.

- Tổng thống Lục, em nhặt miếng ngọc bội ở hành lang quán bar. Em nghĩ nó hẳn là thuộc về chị Quân. Hy vọng Tổng thống Lục sẽ giúp em chuyển nó cho chị .

Lục Dạ Minh thẳng tắp bên khung cửa sổ sát đất. Anh khẽ xoay , ánh mắt bình thản lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Yên Yên.

- Cô Mộ , nếu nó là của cô , tại trực tiếp trao tận tay cô ? Tại thông qua ?

Bị bất ngờ, Mộ Yên Yên nhất thời đáp lời . Mặc dù ánh mắt lúc chẳng hề gay gắt chút nào, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.

Người đàn ông quả thực vô cùng tinh tường. Cô tuyệt đối phép lơ là.

Mộ Yên Yên vội hạ thấp giọng.

- Tổng thống Lục, một chuyện em thưa với . Chính Đông Phương Uyển Thanh là bảo em tìm đến gặp .

- Ồ?

Đút tay túi quần, Lục Dạ Minh toát lên phong thái của một quý ông đích thực trong bộ âu phục đen may đo tinh xảo - hiện của sự đẳng cấp và thanh lịch. Anh nheo đôi mắt sâu thẳm , Mộ Yên Yên với chút vẻ thích thú, hiệu cho cô tiếp tục câu chuyện.

- Đông Phương Uyển Thanh tìm gặp em để rằng miếng ngọc bội thuộc về chị Quân. Chị chính là vị Thánh Nữ đích thực mà Thánh Nữ Tộc vẫn luôn tìm kiếm bấy lâu nay. Hai mươi ba năm , chính Viên Minh là giao chị Quân cho gia tộc Quân nuôi dưỡng.

Nghe đến đây, sắc mặt Phan Mân biến đổi hẳn. Cô Quân ư... chính là vị Thánh Nữ đích thực của Thánh Nữ Tộc ?

Trời đất ơi... Phan Mân trố mắt Lục Dạ Minh đầy kinh ngạc. Trong khi đó, Lục Dạ Minh vẫn đó, điềm nhiên bên khung cửa sổ sát đất. Gương mặt tuấn tú hảo của lộ chút cảm xúc nào, nhưng đôi mắt thì trở nên thâm trầm hơn hẳn. Đôi mắt tựa như hai vực thẳm lạnh lẽo, toát lên vẻ rợn đến tột độ.

Sau vài giây tĩnh lặng, chậm rãi mở cuộn trục .

Cuộn trục giống hệt với cuộn mà Viên Minh mở đó. Trên đó vẽ hình vị Thánh Nữ Cửu U tiền nhiệm đang cưỡi Bạch Linh — con sói Khuê Mộc Lan thượng cổ — lướt mặt biển.

Lời tiên tri quả nhiên là thật.

Tròn một trăm năm , vị Thánh Nữ Cửu U kế nhiệm rốt cuộc cũng xuất hiện.

Lục Dạ Minh liếc Mộ Yên Yên, giọng điệu ấm áp và dịu dàng.

- Cô Mộ, cô giúp một ân huệ lớn. Tôi nên báo đáp cô thế nào đây?

Nghe , Mộ Yên Yên vội vàng lắc đầu. Cô đàn ông với ánh mắt tràn ngập sự sùng bái, tôn kính tuyệt đối.

- Tổng thống Lục, em cần bất kỳ phần thưởng nào cả. Em làm điều là tự nguyện. Sau , dù hy sinh cả tính mạng vì , em cũng sẽ chút do dự.

- Tôi cần tính mạng của cô làm gì chứ? quả thực một việc nhờ cô làm giúp.

- Tổng thống Lục, xin cứ phân phó.

- Hãy quên chuyện xảy hôm nay . Đừng nhắc chuyện với bất kỳ ai.

Tim Mộ Yên Yên chợt thót . Anh rốt cuộc đang toan tính điều gì đây?

Giờ đây, rõ Quân Hi Thanh chính là vị Thánh Nữ đích thực. Chỉ cần họ công bố phận của Quân Hi Thanh ngoài, theo đúng luật lệ truyền thống, thể cưới cô về làm Hoàng hậu. Khi , cô sẽ sinh hạ cho những vị hoàng t.ử nối dõi tông đường trong tương lai.

Thế nhưng, lúc cấm cô nhắc đến chuyện đó.

Chẳng lẽ bất kỳ ai về phận Thánh Nữ của Quân Hi Thanh ?

Tại chứ?

Lòng Mộ Yên Yên ngập tràn những nghi vấn. Tuy nhiên, cô vốn là một cô gái thông minh, nên kìm nén, hề đặt câu hỏi.

Đứng một đàn ông như Lục Dạ Minh, càng hỏi nhiều, càng dễ lỡ lời sai. Cô chỉ cần hạ xuống, ngoan ngoãn phục tùng chân ; dốc hết tâm trí, tìm cách để làm hài lòng . Đó chính là tất cả những gì cô cần làm.

- Vâng, Tổng thống Lục. Em tuyệt đối sẽ hé răng nhắc chuyện với bất kỳ ai.

Lục Dạ Minh gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

- Cô thể lui .

Mộ Yên Yên ngoan ngoãn rời .

Sự tĩnh mịch bao trùm lên thư phòng. Phan Mân bước tới, hạ giọng .

- Điện hạ, cô Quân chính là Thánh Nữ thực sự. Chuyện ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1411-buoc-vao-phong-co.html.]

Lục Dạ Minh cuộn giấy, giọng lạnh lẽo.

- Tuyệt đối để cô chuyện .

- Vâng. - Phan Mân cung kính gật đầu.

lúc đó, điện thoại của Phan Mân reo lên.

Phan Mân lùi sang một bên để máy. Sắc mặt biến đổi kịch liệt khi những lời từ đầu dây bên .

- Điện hạ, tin dữ !

Lục Dạ Minh liếc Phan Mân.

- Bẩm Điện hạ, nhà tù đảo Thanh Đảo báo cáo rằng Đông Phương Vũ trốn thoát, hiện rõ tung tích.

Đôi mắt Lục Dạ Minh tối sầm , đen như mực, sâu thẳm và thăm thẳm đáy.

- Một lũ phế vật vô dụng! Ngay cả một kẻ duy nhất mà chúng cũng canh giữ nổi !

Phan Mân toát mồ hôi lạnh. Hắn lắp bắp .

- Điện hạ, Đông Phương Vũ là... kẻ tầm thường. Hắn là con trai của Cửu U, còn là... Cả của cô Quân!

Phan Mân tiếp.

- Mặc dù tin đồn về Đông Phương Vũ đều xóa sạch, nhưng thực tế, thời kỳ đỉnh cao, là một ác ma vô cùng quyền thế. Bất cứ ai chạm trán đều khiếp đảm kêu lên thất thanh. Nếu nhờ vị quân vương tiền nhiệm năm xưa bày một “mỹ nhân kế” để gài bẫy, khiến chịu thất bại tay một phụ nữ tống giam tại nhà tù đảo Thanh Đảo, thì e rằng sớm lật tung cả thiên hạ lên .

- Đông Phương Vũ là kẻ cực kỳ tự phụ và ngoan cố, tuyệt đối bao giờ chịu nhận sai. Giờ đây khi trốn thoát, chắc chắn sẽ tìm cách báo thù. Hơn nữa, cô Quân đang ở ngay đây, và Đông Phương Vũ chắc chắn sẽ nhận phận thực sự của cô .

Càng nghĩ, Phan Mân càng cảm thấy bất an. Cứ như thể thể cảm nhận luồng khí tức của Đông Phương Vũ đang hiện diện ngay trong cung điện .

Hệ thống an ninh trong cung vốn vô cùng nghiêm ngặt, nhưng đối với Đông Phương Vũ, nếu đột nhập thì đó chẳng khác nào một trò đùa con nít.

Một luồng hàn khí lạnh lẽo bao trùm lấy gương mặt Lục Dạ Minh. Anh hạ lệnh với giọng điệu bình thản.

- Đi chuẩn một miếng ngọc bội giả.

- Vâng, thưa Điện hạ.

Đêm khuya.

Lục Dạ Minh trở về phòng ngủ của . Anh đặt tay lên cánh cửa định đẩy , nhưng cửa khóa trái.

khóa cửa nhốt ở ngoài.

Đây rõ ràng là phòng của cơ mà.

Lục Dạ Minh nhếch mép , dùng đốt ngón tay gõ lên cánh cửa.

- Thanh Thanh, mở cửa .

Một giọng lười biếng vọng từ bên trong. Đó là Quân Hi Thanh.

- Tổng thống Lục, tìm thấy mặt dây chuyền ngọc bích của ?

- Nếu thì ?

Sự im lặng bao trùm. Cứ như thể cô chẳng buồn đáp lời nữa .

Người phụ nữ quả thực bướng bỉnh.

Lục Dạ Minh tiếp tục gõ cửa theo một nhịp điệu đều đặn.

- Anh cho em ba giây để mở cửa, nếu thì đừng hòng mơ đến chuyện lấy mặt dây chuyền ngọc bích đó.

Cánh cửa lập tức mở toang. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quân Hi Thanh hiện qua khe cửa. Cô chìa tay .

- Mặt dây chuyền của ?

Lục Dạ Minh trao chiếc mặt dây chuyền cho cô.

Đôi mắt Quân Hi Thanh sáng bừng lên. Cô chăm chú quan sát kỹ lưỡng chiếc mặt dây chuyền ngọc bích. Quả nhiên đúng là vật của cô.

Mặt dây chuyền ngọc bích của cô trở về.

Ơn trời…

- Thanh Thanh , thành nhiệm vụ đấy. Nghĩa là tối nay thể nhận phần thưởng của chứ?

Quân Hi Thanh ngước mắt . Đôi mắt Lục Dạ Minh ánh lên vẻ thâm trầm đầy d.ụ.c vọng khi thẳng vấn đề.

Ngay lập tức, cô đưa tay định đóng sập cửa .

duỗi một chân dài , tung cú đá khiến cánh cửa bật mở toang hoác.

Loading...