Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1409: Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa, Anh Chẳng Là Gì Đối Với Tôi Cả

Cập nhật lúc: 2026-05-04 04:35:53
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô tìm chỉ vì một mặt ngọc bội! Anh cứ tưởng cô tìm đến là để hàn gắn tình cảm.

Một vẻ tàn độc lạnh lẽo thoáng lướt qua gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh.

- Lục Dạ Minh, mặt ngọc bội quan trọng đối với . Hôm qua, duy nhất từng gần . Anh thấy mặt ngọc của ? - Quân Hi Thanh lo lắng hỏi.

Lục Dạ Minh lạnh lùng chằm chằm cô.

- Vậy là em nghi ngờ trộm mặt ngọc của em ?

- Tôi ý đó…

Lục Dạ Minh hừ lạnh một tiếng, lười biếng đáp.

- Thế thì ý em là gì?

Quân Hi Thanh bước tới, khẽ kéo lấy ống tay áo chiếc sơ mi đen của .

- Lục Dạ Minh, làm ơn giúp tìm mặt ngọc ? Đây là địa bàn của mà. Với thì việc tìm nó chắc dễ dàng lắm.

Lục Dạ Minh nheo mắt , đột nhiên nở một nụ . “

- Chính lấy mặt ngọc của em đấy. Em lấy ?

Quân Hi Thanh sững sờ. Anh đang thừa nhận chính lấy mặt ngọc của cô ư?

Ánh mắt cô thoáng hiện vẻ nghi ngờ khi cân nhắc lời ; nhất thời cô chắc liệu đang thật . Cô cố gắng dò xét gương mặt để tìm kiếm một dấu hiệu nào đó.

Thế nhưng, cô chẳng thể bất cứ điều gì.

Lúc , đôi mắt của Lục Dạ Minh tựa như hai hố sâu nguy hiểm và vô cảm. Bất cứ ai lỡ đó đều sẽ chìm sâu xuống đáy.

- Anh chịu trả mặt ngọc cho ? - Quân Hi Thanh hỏi.

Lục Dạ Minh nở một nụ nhếch mép đầy quyến rũ.

- Mặt ngọc đang ở trong phòng . Nếu lấy thì cứ .

Một nữa, Quân Hi Thanh bước phòng ngủ của . Đây là thứ hai cô đặt chân đến nơi . Cô liếc chiếc giường ngoại cỡ đặt giữa phòng. Trong tâm trí cô bỗng ùa về những hình ảnh về những cuộc ân ái nồng nhiệt của hai trong những ngày đầu còn bên .

Cô vội vàng mặt , đó thêm nữa.

Giờ đây, tất cả những gì cô làm chỉ là lấy mặt ngọc và rời khỏi đây càng sớm càng .

- Em đang nghĩ gì ?

Một âm thanh trầm khẽ vang lên ngay sát bên tai cô.

Quá đỗi gần gũi. Lục Dạ Minh bước tới và ngay phía cô, cách gần đến mức y phục của hai vô tình chạm nhẹ .

Quân Hi Thanh ngước mắt lên. Những ô cửa kính trong suốt chạy dài từ trần xuống sàn phản chiếu hình ảnh của cả hai . Anh ngay lưng cô; vóc dáng nam tính rắn rỏi của áp sát cơ thể mềm mại của cô. Khung cảnh toát lên một vẻ mờ ám đầy ái tình.

Điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng bất an. Cô lùi sang bên hai bước để tạo một cách an giữa hai .

Khi bầu khí mờ ám tan biến, cô mới cất lời.

- Mặt ngọc bội ? Anh thể trả cho ngay bây giờ ?

Ngọc bội, vẫn là ngọc bội…

Trong miệng cô lúc nào cũng chỉ quanh quẩn chuyện cái ngọc bội . Chẳng lẽ cái ngọc bội đó chính là chồng của cô ?

Lục Dạ Minh nhướng mày.

- Mặt ngọc bội đang trong túi của . Tự đây mà lấy .

Trong túi của ư?

Quân Hi Thanh đưa tay lên, khẽ vén một lọn tóc mềm mượt vành tai trắng ngần.

- Anh thể lấy giúp ?

- Không ư? Vậy thì đây.

Lục Dạ Minh xoay bước .

“…”

Quân Hi Thanh lập tức bước tới, thọc tay túi .

Cô lục lọi khắp túi một hồi nhướng mày lên.

- Trong chẳng gì cả. Lục Dạ Minh, lừa !

Cô định rút tay về thì Lục Dạ Minh nắm lấy tay cô, đẩy nó sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1409-toi-khong-con-yeu-anh-nua-anh-chang-la-gi-doi-voi-toi-ca.html.]

- Thế đây là “thứ đó” ?

Anh ...

Quân Hi Thanh nhấc chân lên định đá một cái.

- Lục Dạ Minh, rốt cuộc đang ý gì thế hả?

- Ha. - Lục Dạ Minh khẽ.

- Anh buông tha cho em, bảo em đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa. Thế mà em vẫn cứ tìm đến chỉ vì một cái mặt dây chuyền ngọc bích vớ vẩn. Anh nghĩ thực em đang nhắm đến “báu vật gia truyền” của nhà thì đúng hơn, ? Quân Hi Thanh , đừng giở trò “lạt mềm buộc chặt” nữa. Anh bắt đầu thấy chán ngấy đấy.

Anh thực sự nghi ngờ cô dối ?

Anh nghĩ cô chỉ đang cố tìm cớ để tiếp cận ư?

Quân Hi Thanh hít một thật sâu trừng mắt .

- Lục Dạ Minh, chẳng cần tin . Tôi sẽ chỉ giải thích đúng một thôi. Cái mặt dây chuyền ngọc bích mà làm thất lạc là vật luôn mang theo bên . Nó gắn liền mật thiết với thế của . Nó cực kỳ quan trọng đối với !

- Đừng tưởng rằng đang giở trò làm cao là đang tham lam đến mức phiền phức. Chính vì yêu nên mới cái cảm giác tự cao tự đại đó. Giờ còn yêu nữa, chẳng là cái thá gì đối với cả!

Nói , Quân Hi Thanh giật mạnh tay về, bước .

rời khỏi cái nơi tồi tệ ngay lập tức.

thêm dù chỉ một giây phút nào nữa bên cạnh đàn ông .

Lục Dạ Minh theo bóng lưng cô đang khuất dần. Khi cô bước tới cửa, bỗng cất tiếng.

- Nếu em dám bước khỏi căn phòng , thì đừng hòng mong gặp cái mặt dây chuyền ngọc bích thêm nào nữa!

Quân Hi Thanh dừng bước và . Đôi mắt cô rực lên ngọn lửa giận dữ và uất ức hiện rõ mồn một.

Lục Dạ Minh bước tới, ngay mặt cô.

Quân Hi Thanh lao tấn công với cơn cuồng nộ điên dại, hệt như một kẻ mất trí. Cô đ.ấ.m túi bụi , tung chân đá tới tấp mà chẳng hề chút kiêng nể.

Suốt thời gian đó, Lục Dạ Minh hề né tránh đỡ bất kỳ đòn đ.á.n.h nào của cô. Anh mặc kệ cho cô đ.á.n.h đập một lúc, mới nắm chặt lấy cổ tay cô, ép sát tường.

Lúc , mới trừng mắt cô với đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.

- Con mèo hoang đanh đá , em thử đ.á.n.h thêm nữa xem nào?

- Lục Dạ Minh, ghét ! Tôi thực sự còn thích nữa ! - Đôi mắt Quân Hi Thanh đỏ hoe, cô trừng mắt đầy bướng bỉnh.

Mặt dây chuyền ngọc bích vô cùng quan trọng đối với cô.

Cô đang cần sự giúp đỡ của .

Thế mà chỉ trêu chọc và bắt nạt cô. Giờ đây, thậm chí còn buông lời đe dọa cô đủ điều. Gã đàn ông đúng là một tên khốn kiếp!

Cô thề sẽ bao giờ thích thêm một nào nữa.

Ánh mắt Lục Dạ Minh chợt trầm xuống. Anh nhấc bổng cô lên, vác ngang qua vai .

- Anh đang làm cái quái gì ? Buông !

Vùng bụng phẳng lì, mềm mại của Quân Hi Thanh ép sát lên bờ vai rắn chắc của . Cảm giác đó thật chẳng thoải mái chút nào!

Cô vùng vẫy kịch liệt.

Lục Dạ Minh chỉ bước hai bước tới bên giường, ném mạnh cô xuống tấm nệm êm ái.

Quân Hi Thanh cảm thấy đầu óc cuồng. Đây chính là nơi ngủ, và mùi hương nam tính, sạch sẽ đặc trưng của xộc thẳng khứu giác cô. Cô cảm thấy vô cùng bài xích và lập tức vùng dậy định bỏ .

Lục Dạ Minh ngay bên cạnh giường.

- Em tìm mặt dây chuyền ngọc bích ? Anh sẽ giúp em tìm nó.

Anh bụng đến thế ư?

Quân Hi Thanh đầy cảnh giác.

- Với điều kiện gì? Đừng vòng vo tam quốc nữa. Nói thẳng .

Ánh mắt Lục Dạ Minh chầm chậm lướt xuống dọc theo hình thon thả, săn chắc của cô.

Cô đang diện một chiếc váy dệt màu trắng mang nét trẻ trung, tươi tắn. Mái tóc đen dài xõa tự nhiên, bồng bềnh, hòa cùng nhịp lay động nhẹ nhàng của chiếc váy trắng tinh khôi. Trong thế giới ngập tràn những thú vui hưởng lạc và xa hoa của họ, cô quả thực thể ca tụng là một tuyệt sắc giai nhân độc nhất vô nhị - thuần khiết ngây thơ.

Giờ đây, đang công khai săm soi cô, bằng cái đặc trưng mà đàn ông thường dùng để đ.á.n.h giá một phụ nữ. Một ánh mắt trực diện và đầy sự chiếm hữu.

Nhìn thấy như , lòng Quân Hi Thanh bỗng chùng xuống. Tay cô chạm một chiếc gối, và ngay lập tức, cô vung tay ném thẳng nó mặt .

Thật đê tiện!

Sau cú ném , một nét thích thú thoáng lướt qua đôi mày tuấn tú của Lục Dạ Minh. Cô ngượng ngùng phẫn nộ tột độ. Gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên, tựa như một đóa hồng chớm nở.

- Em còn cần hỏi điều kiện của là gì ? Quân Hi Thanh , hãy tự chính . Ngoài bản , em còn gì khác để trao đổi với nữa chứ?

Loading...