Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1309: Đoàn Tụ (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:30:33
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bóng dáng nhỏ xíu bất chợt lao ; khi Cố Mặc Hàn ngẩng đầu theo, nhận đó là một cô bé vô cùng đáng yêu.
Cô bé chừng ba tuổi, mặc một chiếc váy hồng xinh xắn, đôi chân bé xíu in những dấu chân lên bãi cát mịn màng. Tay cầm một chiếc xô nhỏ, cô bé đang khom nhặt những vỏ sò dọc theo bờ biển.
- Chủ tịch, đang gì ? Mọi đang đợi đấy ạ. - Thư ký Nhan Đông nhắc nhở .
Cố Mặc Hàn đột ngột dừng bước, khiến cả vị trưởng thôn cùng những quan chức cấp cao phía cũng dừng theo. Khi ánh mắt Cố Mặc Hàn chạm cô bé , trái tim vốn dĩ kiên cường của bỗng trở nên dịu dàng lạ thường, chẳng vì một lý do cụ thể nào cả.
- Mọi cứ .
Dứt lời, Cố Mặc Hàn sải bước, về phía cô bé.
…
Cố Mặc Hàn ngẩng đầu, phóng tầm mắt về phía mặt biển xanh thẳm mặt. Những tia nắng rực rỡ chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh đến nao lòng.
Anh thích biển.
Hoàn thích chút nào.
Ba năm về , biển cả cướp mà yêu thương nhất. Đã bước thẳng xuống biển và chìm dần xuống đáy sâu, nhưng chẳng hiểu , một thế lực bí ẩn nào đó đẩy trở về bờ.
Bước thêm hai bước, dừng ngay mặt cô bé.
Cô bé ngẩng đầu lên cất tiếng chào.
- Chào chú ạ.
Cô bé quả thực vô cùng đáng yêu. Cô bé để kiểu tóc bob ngắn, phần mái xoăn nhẹ; cùng với đôi má bầu bĩnh và giọng dễ thương, cô bé trông thật đáng yêu và dễ mến.
Khóe môi Cố Mặc Hàn khẽ cong lên. Cô bé chẳng hề rụt rè chút nào; ánh mắt ánh lên vẻ thích thú khi hỏi.
- Chào cháu. Cháu tên là gì?
Cô bé nghiêng đầu, suy nghĩ một lát đáp.
- Mẹ cháu bảo rằng con gái dễ dàng tên cho các bạn trai khác ạ.
- …Ồ.
Cô bé đầy vẻ hào hứng.
- Chú ơi, chú đến từ Thủ đô ạ?
Cố Mặc Hàn nhướng mày.
- Sao cháu điều đó?
- Mẹ cháu bảo với cháu là một chú sắp đến từ Thủ đô đấy ạ.
Mẹ của cô bé ư?
Để thể sinh một cô bé đáng yêu đến thế , hẳn của cô bé là một tuyệt sắc giai nhân. Hơn nữa, cô bé còn dạy dỗ ngoan ngoãn và lễ phép. Dù mới chỉ ba tuổi, cô bé lễ phép, và thể nhận thấy sự thông minh toát lên từ con bé.
Cô bé quả là một đứa trẻ đáng yêu.
Cố Mặc Hàn gật đầu.
- , chú đến từ Thủ đô.
Đôi mắt cô bé sáng bừng lên.
- Vậy thì con thể cho chú tên con . Con là Tư Tư, tên đầy đủ là Đường Tư Hàn.
Đường...
Tư Hàn...
Tay Cố Mặc Hàn đang đút trong túi quần; khi thấy cái tên , ngón tay khẽ run lên. Một ký ức nào đó chợt ùa về trong tâm trí .
Đường Tư Hàn.
Đường Mặc Nhi... nhớ... Cố Mặc Hàn.
Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu .
ngay lập tức, xua tan nó .
Ngẩng đầu lên, đưa mắt quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.
- Tư Tư , tên của con là gì thế?
- Ừm... - Bé Tư Hàn chu môi.
- Mẹ con thì chỉ là... Mẹ thôi chứ?
là ông bố ngốc nghếch mà; con tên con cho bố , mà bố vẫn chẳng thể nào đoán .
Bé Tư Hàn bố với vẻ mặt chút "trịch thượng". Tuy bố vẫn trai y hệt như trong những bức ảnh, nhưng con bắt đầu nghi ngờ chỉ thông minh của bố đấy. Chẳng lẽ bố... vấn đề gì về đầu óc ?
C.h.ế.t thật. Liệu trai cũng y hệt như thế nhỉ?
Cô bé chẳng thích điều đó chút nào.
Cố Mặc Hàn nhận ngay là cô bé đang thầm đ.á.n.h giá . Con bé cố tình làm đấy chứ; đơn giản là nó tên cho mà thôi.
"..."
Cố Mặc Hàn giữ im lặng trong chốc lát.
- Nhóc con tinh nghịch , con đang ở thế? Chú thể gặp con ?
Bé Tư Hàn chỉ tay về phía ngôi nhà vỏ sò ngay mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1309-doan-tu-1.html.]
- Mẹ đang ở bên trong ạ.
Cố Mặc Hàn vội vã xoay , bước nhanh về phía ngôi nhà vỏ sò đó.
Cánh cửa đang hé mở.
Anh bên ngoài, đôi lông mày khẽ cau . Tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.
Anh rằng điều đó là thể nào.
Chuyện bất khả thi.
Chưa kể đến việc đ.á.n.h mất cô nơi biển cả từ mấy năm về , làm cô thể sinh một cô con gái lanh lợi đến thế chứ?
Thật là một chuyện hoang đường.
Thế nhưng, trái tim vẫn kìm mà nuôi chút hy vọng.
Dường như dòng m.á.u nóng đang cuộn chảy khắp cơ thể, tâm trí cuồng, đôi chân bước mà chẳng thể nào kiểm soát nổi.
Nắm lấy tay nắm cửa, đẩy cửa bước .
Tiếng chuông gió ngân vang khe khẽ khi đặt chân bên trong.
Không gian bên trong thật thú vị. Căn nhà vỏ sò thực chất là một cửa hàng nhỏ chuyên bán đồ lưu niệm. Vô món trang sức thủ công tinh xảo - từ hoa tai, bùa hộ mệnh cho đến vòng cổ - treo tường và bày biện các kệ tủ, vô cùng bắt mắt.
Cố Mặc Hàn chầm chậm bước tới. Anh nhắm mắt và hít hà một mùi hương thoang thoảng đầy dễ chịu.
Mùi hương ... chính là mùi hương của Đường Mạt Nhi.
Có thứ gì đó lướt nhẹ qua gương mặt . Đó là một chiếc túi thơm nhỏ, với những sợi tua rua màu đỏ khẽ chạm má . Yết hầu khẽ chuyển động. Anh cảm giác như những sợi tua rua chính là bàn tay của cô, đang âu yếm vuốt ve gương mặt .
Cảm giác thật êm ái, nhưng đồng thời cũng khiến thấy nhồn nhột.
Nó mang cho sự thỏa mãn, nhưng cũng khiến cảm thấy đau đớn tột cùng.
Anh thể cảm nhận sự hiện diện của cô.
Tiếng của cô, mùi hương của cô - tất cả những gì thuộc về cô mà hằng nhớ thương.
Có là cô thật ?
Từ phía , thấy tiếng của bé Cố Tư Hàn.
- Mẹ ơi, về ?
Mẹ ư?
Mẹ của bé Cố Tư Hàn trở về ?
Cơ thể Cố Mặc Hàn bỗng cứng đờ, đôi mắt mở trừng ngay tức khắc. Toàn bộ cơ bắp căng cứng , m.á.u dồn lên não khiến đầu óc cuồng.
Sau vài giây sững sờ, chầm chậm xoay .
Một phụ nữ đang bên cạnh bé Cố Tư Hàn. Cô xinh , nhưng là Đường Mạt Nhi.
Người phụ nữ khẽ xoa đầu bé Cố Tư Hàn, ánh mắt cô dán chặt Cố Mặc Hàn.
- Tư Tư , nhà khách ?
Cố Mặc Hàn cảm thấy như thể dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân. Trái tim bỗng trở nên lạnh giá. Dù trong sục sôi bao nhiêu nhiệt huyết, thì ngay lúc , cảm nhận bấy nhiêu sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Không là cô.
Quả nhiên là cô.
Anh mà, là cô.
Cô bỏ từ ba năm .
Tại ảo tưởng rằng phụ nữ vô tâm sẽ trở về chứ?
Duỗi thẳng đôi chân, Cố Mặc Hàn bước khỏi ngôi nhà vỏ sò.
…
Anh cứ thế bỏ , khiến "Mama" vô cùng ngỡ ngàng. Cô xoa đầu bé Cố Tư Hàn hỏi.
- Tư Tư , đàn ông là ai ? Sao trông chú kỳ quặc thế? Mẹ con ngoài giải quyết chút chuyện, ngày mai sẽ về. Con nhớ ngoan ngoãn, quậy phá trong lúc vắng nhà đấy nhé.
Người phụ nữ tên là Mama; ai cũng gọi bà bằng cái biệt danh .
Bé Cố Tư Hàn theo bóng lưng Cố Mặc Hàn, khẽ thở dài một tiếng nặng nề.
Bố thật là ngốc quá mất.
Điện thoại của bé Cố Tư Hàn bỗng reo lên.
Cô bé bắt máy.
- Alo, ạ.
Đầu dây bên vọng một giọng dịu dàng, êm ái vô cùng.
- Tư Tư , tình hình thế nào ? Con gặp bố ?
- Con gặp ạ.
- Con nhận bố ?
- Chưa ạ. - Bé Cố Tư Hàn nhún đôi vai nhỏ xíu.
- Tiếc thật đấy, con dọa cho bố chạy mất dép khi kịp nhận bố .