Cánh cửa xe khép lưng Hạ An.
Không gian bên ngoài yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp mái hiên rộng của căn biệt thự.
Cô vẫn im.
Tim đập dồn dập như kịp trở nhịp bình thường nụ hôn .
Người đàn ông mặt— —vẫn cô.
Ánh mắt còn lạnh lẽo như ban đầu.
Mà… sâu và nguy hiểm.
“Vào .”
Anh .
Giọng trầm, như cho phép từ chối.
Hạ An siết chặt tay, lùi một bước.
“Tôi nghĩ… nên về.”
“Trong tình trạng ?”
Anh liếc xuống bộ quần áo ướt sũng của cô, ánh mắt dừng lâu hơn mức cần thiết.
Hạ An theo phản xạ khoanh tay ngực.
Một chút hổ.
Một chút… bối rối.
“Tôi thể bắt taxi.”
“Không taxi nào nhận khách giữa cơn mưa .”
Anh bước gần.
Mỗi bước chân của đều khiến cô vô thức lùi .
Cho đến khi—
Lưng cô chạm cánh cửa lạnh phía .
Không còn đường lui.
Anh dừng mặt cô.
Khoảng cách… quá gần.
“Ở một đêm.”
Anh , giọng thấp hẳn xuống.
“Ngày mai sẽ cho đưa cô về.”
Hạ An ngẩng lên.
Ánh mắt hai chạm .
Trong khoảnh khắc đó, cô nhận —
Anh hề hỏi.
Mà là… quyết định cô.
“Anh luôn… thích ép khác như ?”
Cô hỏi, giọng nhỏ nhưng yếu.
Một tia bất ngờ lướt qua ánh mắt .
Rồi nhanh… biến mất.
“Chỉ với khiến thấy hứng thú.”
Câu trả lời khiến tim cô khẽ lệch một nhịp.
Hạ An c.ắ.n môi.
“Còn thì .”
Cô , cố giữ bình tĩnh.
ánh mắt … càng sâu hơn.
“Không .”
Anh khẽ nhếch môi.
“Rồi cô sẽ quen.”
Nói xong, xoay , mở cửa.
Ánh sáng ấm áp từ bên trong tràn .
“Vào . Nếu cảm.”
Hạ An yên vài giây.
Rồi… bước .
Không gian bên trong rộng lớn, sang trọng nhưng quá lạnh.
Giống như chính con .
“Lên lầu, phòng thứ hai bên trái.”
Anh , cởi áo khoác ngoài, ném sang một bên.
“Tủ đồ mới. Thay .”
Hạ An do dự.
“Còn ?”
Anh liếc cô.
“Cô nghĩ sẽ cùng?”
“…Không.”
Cô ngay lập tức, bước nhanh lên cầu thang.
cô —
Ánh mắt vẫn dõi theo.
Không rời.
Cánh cửa phòng đóng .
Hạ An dựa lưng đó, thở một dài.
“Người gì mà…”
Cô lẩm bẩm.
tay vô thức chạm lên môi.
Nơi chiếm lấy.
Một cảm giác nóng ran lan .
Khiến cô dám nghĩ tiếp.
Nhanh chóng đồ, cô bước phòng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cham-vao-thuong-nho/chuong-2-dem-o-lai-va-trai-tim-khong-nghe-loi.html.]
Dòng nước ấm chảy xuống, xoa dịu cơ thể lạnh buốt.
… xoa dịu trái tim đang rối loạn.
Khi Hạ An bước —
Cô giật .
Anh đang trong phòng.
Tựa tường.
Ánh mắt cô… hề che giấu.
“Anh—!”
Cô hoảng hốt, vô thức kéo chặt áo hơn.
“Anh đây lúc nào?!”
“Vừa.”
Anh trả lời thản nhiên.
Ánh mắt lướt qua mái tóc còn ướt, dừng cổ cô.
Nơi làn da trắng lộ ánh đèn.
Hạ An cảm thấy… như thấu.
“Anh gõ cửa ?”
“Đây là nhà .”
Một câu trả lời… thể phản bác.
Anh bước gần.
Hạ An lùi .
Cho đến khi chân chạm mép giường.
Không thể lùi thêm.
“Anh… gì?”
Cô hỏi.
Giọng còn vững như lúc đầu.
Anh trả lời ngay.
Chỉ đưa tay lên.
Chạm nhẹ tóc cô.
Một cái chạm… khẽ.
đủ khiến cô run lên.
“Chưa lau khô.”
Anh .
Rồi… bàn tay trượt xuống.
Chạm má cô.
Ấm.
Và chậm rãi.
Hạ An nín thở.
Không hiểu vì … cô đẩy .
Ánh mắt hai khóa chặt.
Không ai gì.
bầu khí… nóng lên từng chút.
“Đừng như …”
Cô khẽ .
giọng… gần như là thì thầm.
“Như thế nào?”
Anh hỏi.
Giọng khàn rõ rệt.
Hạ An kịp trả lời—
Anh kéo cô gần.
Lần —
Không còn bất ngờ như .
Mà là cố ý.
Nụ hôn chạm xuống.
Chậm hơn.
sâu hơn.
Không vội vã, nhưng khiến khó thoát.
Hạ An khẽ run lên, tay vô thức nắm lấy áo .
Nhịp tim cả hai… dần mất kiểm soát.
Anh giữ cô sát .
Không cho cách tồn tại.
Nụ hôn kéo dài—
Cho đến khi cô khẽ thở gấp.
Anh mới dừng .
Trán chạm trán.
Hơi thở hòa .
“Ngủ .”
Anh khẽ.
Như từng chuyện gì xảy .
Rồi… buông cô .
Quay rời .
Cánh cửa khép .
Để Hạ An đó—
Tim vẫn đập loạn.
Môi vẫn còn nóng.
Và một cảm giác…
Không thể gọi tên.