Bị bắt nạt tôi gọi 8 ông bố đến chống lưng - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:13:22
Lượt xem: 234

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cửu Gia! Cả nhà dập đầu tạ tội với ngài-"

"Dập đầu với cũng vô ích." Cửu Gia cất điện thoại túi, "Con gái ông đ.á.n.h con gái . Vợ ông cũng đ.á.n.h con gái . Trước khi đánh, chẳng ai thông báo với cả."

Tốc độ của ông vẫn chậm rãi như cũ.

"Vậy nên các tự xử lý . Tôi thấy kết quả."

Ông dậy.

Vạt áo măng tô lướt qua chiếc ly đổ bàn .

Lúc đến cửa, ông dừng một chút đầu Vương Đức Minh, kẻ nãy giờ vẫn đang thu bàn làm việc.

"Còn ông nữa."

Người Vương Đức Minh run lên bần bật.

Cửu Gia bước tới, chỉ lặng lẽ ông .

"Con gái học ở trường ba năm, ông là chủ nhiệm giáo dục. Con bé đ.á.n.h đến mức nhảy từ sân thượng xuống - lúc đó ông đang làm gì?"

Miệng Vương Đức Minh há khép , cứ thế lặp lặp .

"Ông đang dâng cho kẻ đ.á.n.h con bé."

Câu dứt, tách của Vương Đức Minh một nữa lăn khỏi bàn, vỡ tan tành sàn nhà.

Bách Thanh rút một tờ giấy từ kẹp tài liệu , đẩy gọng kính :

"Chung Diễn Thành, tháng Tám năm ngoái quyên góp cho trường Hành Đức hai triệu tệ. Một tháng khi tiền về tài khoản, Chung Dư Vi chuyển từ lớp thường sang lớp chọn."

"Tháng Mười cùng năm, Bùi Đường Đường đầu tiên Chung Dư Vi xô đẩy trong nhà vệ sinh - camera ghi - phòng giáo d.ụ.c kết luận là 'đùa giỡn giữa bạn bè'. Người xử lý: Vương Đức Minh."

Chú lật sang trang tiếp theo.

"Tháng Ba năm nay, sách của Bùi Đường Đường dùng d.a.o rọc giấy rạch nát, cặp sách ném thùng rác. Camera Chung Dư Vi và hai bạn. Ý kiến xử lý của Vương Đức Minh: hai bên mỗi nhường một bước."

Chú khép kẹp tài liệu .

"Vương chủ nhiệm, ông nhận của nhà họ Chung hai triệu tệ, cứ thế dẫm đạp lên Đường Đường nhà chúng như cỏ rác. ?"

Vương Đức Minh tiếng "bộp" một cái, trượt khỏi ghế quỳ rạp xuống đất.

"Tôi sai - - -"

Đầu óc ông rối như tơ vò, chỉ một ý nghĩ duy nhất đang điên cuồng xoay chuyển-

[Xong , xong đời , bát cơm của mất , nhà còn đang nợ ngân hàng nữa - đúng đúng, trọng điểm cái đó - liệu Cửu Gia g.i.ế.c ?]

Cửu Gia thèm ông nữa.

Ông bước đến mặt , đưa tay .

"Đứng lên . Về nhà thôi."

Tôi nắm lấy tay ông.

Lòng bàn tay thô ráp và nóng hổi.

Lúc dậy, đầu gối nhói lên một cơn đau. Cửu Gia khẽ nhíu mày, cúi đặt cánh tay lên vai , tay nhẹ nhàng đỡ lấy eo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/bi-bat-nat-toi-goi-8-ong-bo-den-chong-lung/chuong-7.html.]

Thẩm Thiết bên trái, Đoạn Lôi bên . Chú tư Lương Hổ cùng - chú ngoái đầu gia đình ba đang quỳ đất, lời nào. Thân hình cao hơn hai mét của chú chắn kín mít khung cửa, bóng tối bao trùm lên đầu họ.

Chúng bước khỏi phòng giáo dục.

Hành lang chật kín học sinh. Vô ánh mắt đổ dồn về phía - , là chằm chằm đàn ông đang dìu , và bảy khác đang vây quanh.

Mọi đều đang .

Trong lòng như đang nổ tung.

Những âm thanh đó ùa như thủy triều-

[Trời ơi, ai kìa-]

[Bùi Đường Đường?! Là cái đứa bàn cuối Bùi Đường Đường đó hả???]

[Mấy trông dữ tợn quá - đợi , chiếc xe đó - đó là-]

[Phen Chung Dư Vi xong đời -]

Ồn ào. Hỗn loạn. Chúng đ.â.m khiến thái dương đau nhức từng cơn.

Dưới mũi đột nhiên nóng lên - thứ gì đó đang chảy xuống.

Tôi đưa tay lên quệt, đầu ngón tay đỏ thẫm.

Máu mũi.

Cửu Gia cúi đầu thấy. Sắc mặt biến đổi trong nháy mắt - còn khó coi hơn cả lúc màn hình giám sát khi nãy.

"Đường Đường?"

"Con ." Tôi dùng tay áo lau , "Chắc là nhiệt thôi ạ."

Tôi đây là do bốc hỏa.

Mà là do lúc nãy thấy quá nhiều âm thanh.

Đây là cái giá trả.

---

Một tuần , trở trường học.

Vết sưng tím tay tan quá nửa, vết thương mặt phủ một lớp kem nền mỏng. Là chú Bách Thanh giúp che - chú xem đến ba cái video hướng dẫn trang điểm mới học đấy.

Lúc cổng trường, bác bảo vệ thấy từ cửa sổ phòng trực, chẳng chẳng rằng liền bật dậy chào một cái thật nghiêm chỉnh.

Trước đây bác bao giờ thèm để mắt đến .

Học sinh hành lang thấy thì thi nhường đường. Không kiểu nhường đường tự nhiên, mà là kiểu cả b.ắ.n dạt sang hai bên, cứ như thể xung quanh một mạng lưới điện tàng hình bán kính ba mét .

Trong lớp học còn khoa trương hơn.

Chỗ của - vốn ở góc khuất nhất của dãy cuối, cái "chỗ hắt hủi" chẳng ai - bây giờ lau chùi sáng loáng đến mức phản chiếu cả mặt . Trên mặt bàn đặt một lọ hoa, bên cạnh còn một hộp sữa khui và một túi bánh mì.

Không ai để chúng ở đó.

Tôi dời lọ hoa , nhét sữa và bánh mì ngăn bàn xuống.

Một bạn nữ phía một cái, cánh môi khẽ động nhưng gì, vội vàng .

*[Tuyệt đối đừng thẳng mắt nó, tuyệt đối - ba nó dẫn theo tám chiếc xe đến cơ mà - dọa ba của Chung Dư Vi sợ đến mức quỳ ngay tại chỗ luôn -]*

Loading...